Cô Vợ Nữ Cường Của Chu Tổng

Chương 191: Ngoại truyền về An Khánh 16



An Khánh cấm chặt hai tờ giấy đăng ký kết hôn năm cười nghiêng ngà, riêng mặt Tiểu Nghi đã nhăn đến lợi hại.

Cảm nhận được luồng khí lạnh bao vây, anh vội xoay người nhìn cô. Ngồi thẳng người bày ra bộ dạng làm nung. "Bà xã em đừng giận nữa." "Ai kêu em cứ suy nghĩ vu vơ nên anh mới làm thế."

Tiểu Nghi hất mắt anh ra, lồng ngực thở phập phồng lên xuống, đưa tay chỉ thằng vào mặt anh. "Được lắm Hoàng Ân Khánh, anh đem giấy về cho em ký đã đành đi, còn gọi người đến canh chừng em rồi bản thân tự đi đến cục dân chính đóng con dấu." "Anh có coi trong em không hà?" Anh bày ra bộ mặt oan ức, nhỏ giọng nói: "Không phải em dọa muốn bỏ anh đi sao? Anh chỉ vì chuyện đó mà phòng bị thôi.”

Tiểu Nghị tức không nói nên lời, cô ôm lấy ngực ngồi xuống quay lưng về phía anh.

Ân Khánh mặt dày nhích người lại gần cô, ôm lấy từ phía sau, tay còn cẩn thận đặt lên bụng xoa xoa. "Em đừng giận nữa, con sau này sinh ra sẽ có khuôn mặt cau có giống như em đấy."

Anh chồm người lên hôn lên đôi má của cô thật mạnh, đẩy cô ngã xuống giường bản thân chống tay nằm lên người cô.

Hai mắt chạm vào nhau chứa bao nhiêu ái tình.

Tiểu Nghi mim cười đưa tay ôm lấy cổ anh, giọng có chút hồn dỗi pha chút cũng nịu, "Người chồng như anh thật sự chọc cho em tức chết mà." "Sẽ không có lẩn sau."

Anh củi đầu chôn mặt vào ngực cô, sự mêm mại khiến anh không muốn thối lui. Tiểu Nghi bị anh chọc đến cơ thể ngứa ngáy nhưng không có cách nào đấy anh ra được, đành mặc kệ để anh làm loạn trên người.

Hôn lễ được cử hành tại Paris, một đất nước lãng mạn. Tất cả bạn bè, người thân đều có mặt.

Ba mẹ Tiểu Nghi đi vào phòng cô dâu, nhìn con gái hôm nay thật xinh đẹp, lộng lẫy ông bà vừa vui mừng vừa buồn tủi. Mừng vì con có được người chồng tốt, gia đình chống yêu thương

Buồn vì con gái sắp rời xa minh.

Nhìn ba mẹ nước mắt ngắn nước mắt dài đứng một bên lặng lẽ rơi, Tiêu Nghỉ chua xót, dang hai tay về hai người nghẹn ngào thốt lên: "Ba me."

Ông bà Ngô đến ôm lấy con gái, tay xoa nhẹ tấm lưng trần của cô. "Con gái ngoan, sắp làm vợ người ta rồi không được nhõng nhẽo."

Bà Ngô vừa lên tiếng dặn dò con gái vừa lấy tay lau nước mắt cho cô. Ông Ngô xoa nhẹ lên mái tóc của cô.

Đứa con gái này nuôi hơn hai mươi năm, nói lãy chống là lấy. Ông con chưa kip chuẩn bị tinh thần đã phải tiễn con gái về nhà người ta. "Ba mẹ đừng có khóc, con sẽ đau lòng." "Được được ba mẹ không khóc."

Bàn tay đẩy nếp nhăn theo năm tháng của ông Ngôn chậm rãi lau đi từng giọt nước mắt, ông không để cho con gái thấy bộ dạng của ông như bây giờ, sợ cô không chịu được mà bật khóc.

Bà Ngô nắm lấy tay cô, tay xoa nhẹ cái má min màng nhò giọng căn dặn. "Nhớ là làm dâu rồi con không được ngang bướng không nghe lời có biết không? Dù cho mọi người có yêu thương con như thế nào đi nữa cũng không được hách lối." "Con biết rồi, ba me dừng có lo." Đến giờ, Tiểu Nghi khoác lấy tay ông Ngô từ từ bước về phía trước, nơi mà An Khánh đang đứng đợi cô, Nhìn người đàn ông minh hết mực yêu đang đứng đó mim cười hạnh phúc nhìn mình, anh đã đứng không yên mà muốn tiến tới nắm lấy tay cô, đáy lòng cô thật sự vui mừng.

Giây phút được bàn tay to lớn của anh bao lấy, bên tai nghe được lời căn dặn của ba dành cho anh. "Con phải đem lại hạnh phúc cho con gái của ba có nghe không? Nếu như con bé chịu ủy khuất ba sẽ mang nó về bên cạnh."

Ân Khánh nhìn ba vợ gật đầu, trà lời một cách dứt khoát. "Con sẽ không làm ba thất vong."

Cô thoáng nhìn qua, ba lại rơi nước mắt, ông nhanh chóng quay người bước xuống bục, nhưng cô biết ông dang lén khóc để không cho cô thấy.

Ân Khánh đưa tay nâng mặt cô qua. "Chúng ta qua đó."

Anh dẫn cô đi đến giữa sân khấu, người chủ hôn bắt đầu lên tiếng bắt đầu hôn lễ.

Hứa hẹn với nhau suốt cuộc đời.

Trao nhẫn cho nhau.

Cùng uống rượu giao bôi.

Tất cả mọi nghi thức đều được tiến hành theo trình tự, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay rộn ràng cùng những tiếng hò reo chúc phúc cho hai người.

Ân Khánh đưa tay ôm lấy gảy cô, đứng trước bao người trao cô một nu hôn đắm đuổi. An Hạ ngã đầu vào vai Chu Hạo, ánh mắt hiện rõ sự sung sướng. "Cuối cùng em cũng thấy được An Khánh của em hạnh phúc, gánh nặng bao nhiêu năm rốt cuộc em cũng bỏ xuống được rồi."

Chu Hạo đưa tay ra sau lưng, khoác lấy vai An Hạ. "Anh tin cậu ấy sẽ không trách em."

Ân Khánh đỡ Tiểu Nghi đi đến từng bàn tiếp khách, khi đến bàn của đám bạn An Ha, Chu Hạo, Hàn

Thiê,... thì vui mừng hứng khời. "Vất và cho mọi người phải chạy qua tận đây để ăn cưới."

An Hạ đứng lên ôm lấy Tiểu Nghi, tay còn thuận thể xoa nhẹ lên vùng bụng đã nhô lên. "Ngày vui của hai người sao có thể không đến, bảo bối trong bụng có hành em không?"

Tiểu Nghi nhìn cô cười hiến hậu, lắc đầu. "Nó rất ngoan, không có khiến em khó chịu."

Khánh đặt tay lên eo cô, hướng người qua An Hạ Ân nói: "Con của anh luôn ngoan."

Cả đám bật cười vì câu nói của anh, đây quả thật là người đàn ông tự cao.

Tiệc vui đến mấy rồi cũng tàn, hạnh phúc luôn đến với tất cả mọi người. Không có đau khổ mãi mãi chỉ là ta chưa gặp được niềm vui cho mình.

Ân Khánh ôm ngang người cô về phòng, cẩn thận đặt cô xuống giường. Anh không thể nhịn được nữa củi đầu xuống hôn lên môi Tiểu Nghi, bàn tay đưa ra sau lưng kéo khóa kéo xuống.

Rất nhanh cơ thể cô không còn một mình vài, An Khánh rất nhẹ nhàng mà hành động. Tiểu Nghi cũng giao mình cho anh, cô biết anh mấy tháng nay rất khó chịu, vừa hay qua thời kỳ nguy hiểm nên muốn bù đắp cho anh.

Cuộc hoan ái kết thúc, cô nằm trong ngực, tay vuốt ve cơ bụng của anh. Tai lắng nghe từng nhịp tim đang đập liên hồi trong lồng ngực Ngân Khánh. "Cảm ơn em đã mang lại cuộc sống mới cho anh." "Ngốc, anh và em vốn dĩ có duyên nợ với nhau." Người đàn ông này đến với cô một cách bất ngờ, vượt qua những cảm giác khốn khó của mình để đến bên cô.

Tình cảm là thứ khó nói, đôi khi chúng ta yêu điên dại nhưng cuối cùng nhận ra kết quà không mong muốn. Ấy vậy mà cô và anh chi vô tình và vào nhau liền gắn với nhau suốt đời.

Rồi sắp tới thiên thần nhỏ chào đời, gia đình của cô và anh được trọn vẹn. Có thể tận hưởng những phút giây bình yên như bao người.

Ân Khánh siết chặt vòng tay hơn, nhớ lại đoạn thời gian mình đau đớn trước kia bất chợt cười khổ. Nếu anh nhận ra thứ tinh cảm hoang đường đỏ sớm hơn, có lẽ anh sẽ không làm khổ Tiểu Nghi, khiến cô khóc nhiều lần.

Nhưng nếu không có chuyện đó xảy ra, liệu anh có gặp được người vợ hiện tại?

Có lẽ ông trời muốn bù đắp cho anh, muốn cho anh có được hạnh phúc. Anh chưa từng hối hận vì đã để mất đi tinh cảm mười hai năm với An Hạ, điều anh hối tiếc chính là không gặp Tiểu Nghi sớm hơn.

Cô luôn cảm giác không an toàn, anh nhất định sẽ lấy phần đời còn lại để chứng minh và mang đến an toàn cho cô.

Anh hôn nhẹ lên mái tóc cô, giong trầm ấm vang lên. "Nghi nhi, anh yêu em."

Tiểu Nghỉ nhẹ mim cười, tay ôm chặt anh hơn, "Em cũng yêu anh."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.