Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 468: Cô gái nhỏ đanh đá!



Thấy anh thật sự không muốn, Hạ Tịch Quán thu lại bàn tay nhỏ, dùng cả tay chân từ trên người anh leo xuống, nghiêng người nằm ở cạnh anh, buồn buồn nói: “Thực ra anh không cần che che giấu giấu, em đều đã nhìn rồi, hai ngày này anh hôn mê, đều là em lau người cho anh.



“Lục tiên sinh, đừng đi!”

Hạ Tịch Quán liều mạng nhào tới, cuốn lấy anh.

Lục Hàn Đình thấy thân thể mềm mại của cô nhào tới, anh nhanh chóng vươn cánh tay rắn chắc ôm cô, trong hốt hoảng đầu gối đụng đầu mép giường, hai người song song ngã vào chiếc giường mềm mại của thiếu nữ.

Hạ Tịch Quán ở trên anh, cô thẳng cánh lưng mềm mại, tay nhỏ bé đặt lên thắt lưng da màu đen đắt tiền của anh, động tác cởi ra rất vội.

Bị cô nhào lên như thế, còn đang ngã trên chiếc giường cô lớn lên, Lục Hàn Đình lúc này huyết khí cuồn cuộn, anh giơ tay che đôi mắt đỏ tươi, một bàn tay to khác nhanh chóng đè cô xuống, khàn giọng la: “Quán Quán, đừng quậy!”

Lục Hàn Đình vươn tay ôm bờ vai mềm của cô, một tay kéo cô qua, ấn vào lòng mình, môi mỏng dán lên mái tóc dài của cô từng lần một dùng sức hôn, còn mắng cô một câu: “Cô gái nhỏ đanh đá!”

“Nhìn cái gì?”

“Vết thương trên người của anh ấy, bà nội nói em… Ừm… Anh… không được…”

Lục Hàn Đình cũng biết cô là vì chuyện này, nếu không cô cũng chẳng chủ động kề sát thân thể anh như vậy, anh nhấp đôi môi mỏng: “Đừng nghe bà nội nói lung tung.



“Vậy anh cho em nhìn nha…”

“Em không xấu hồ sao Lục phu nhân?”

Bị anh hỏi như vậy, khuôn mặt nhỏ chừng bàn tay của Hạ Tịch Quán đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, thật là muốn tìm cái hố chui vào mà.

Lục Hàn Đình buông cô ra: “Anh ra ngoài trước.



Anh xoay người rời đi.

Lục Hàn Đình hung hăng ngăn chặn môi của cô, hai tay che lại khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, bí bách lẫm bẩm nói: “Quán Quán, anh là của em, của duy nhất một mình eml”

Hạ Tịch Quán nhắm mắt lại, hai tay nhỏ bé ôm cổ anh, cô lại leo trên người anh, chủ động hôn anh.

Nụ hôn này hai người không hề kiềm chế, bàn tay to của Lục Hàn Đình bóp vòng eo mềm mại cô, ôm cô ngồi trên đùi mình hôn.

Rất nhanh, Hạ Tịch Quán ngừng lại, hàng mi cánh bướm khẽ run, cô đẩy anh ra, cúi đầu nhìn thoáng qua trên quần anh, sau đó dùng cả tay chân leo xuống, lại nghiêng người, đưa lưng về phía anh.

Lục Hàn Đình trở người từ phía sau dán lên, hôn lấy gương mặt nóng lên của cô, giọng khàn khàn: “Sao nữa, làm anh cương rồi lại nghỉ giữa chừng vậy hả?”

Khuôn mặt tuyệt Lệ Hạ Tịch Quán đỏ bừng, còn giả vờ cứng miệng: “Lục tiên sinh, em còn tưởng anh rất khó giải quyết, vốn đang định dùng mấy chiêu với anh, xem ra hiện tại không có đất dụng võ rồi, tiếc thật đó!”

Lục Hàn Đình đưa tay bóp mặt cô: “Lục phu nhân, nhìn dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của em này!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.