Mật Ngọt Hôn Nhân

Chương 16: Con sẽ không xin lỗi chị ta



“Vì em khinh.” Giọng nói của người đàn ông vang vọng.

Trái tim Thẩm Thanh Lan khẽ chấn động.

Hóa ra, ngoài những mối quan hệ họ hàng ruột thịt, trên đời này vẫn có một người đàn ông hết lòng tin tưởng cô, cho dù họ gần như là hai người xa lạ.

Phó Hoành Dật nhìn Thẩm Thanh Lan, ánh mắt dịu dàng, “Em là một người đầy kiêu ngạo, em khinh thường việc dùng đến những thủ đoạn như vậy. Nhưng đôi khi, điều gì cần phải giải thích vẫn nên giải thích, suy cho cùng không phải ai cũng tin tưởng em như tôi.”

Thẩm Thanh Lan nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang đứng trước mặt, lần đầu tiên trái tim vốn bình lặng của cô vì một người đàn ông mà gợn sóng.

Khuôn mặt cô vẫn sưng đỏ, dù đã chườm đá cũng không đỡ hơn chút nào.

Thẩm lão gia không nỡ để Thẩm lão thái phải lo lắng nên giấu bà chuyện Thẩm Thanh Lan bị đánh, chỉ nói là hai chị em tranh cãi vài ba câu, Thẩm Hi Đồng không cẩn thận trượt ngã nên bị thương ở chân. Thẩm lão thái biết Thẩm Thanh Lan không sao cũng thấy yên lòng phần nào. Lúc nãy tiếng động cũng không nhỏ, nhưng bà nằm trên giường, đến ngồi dậy còn chẳng đủ sức, không tài nào tự mình đi xem được, chỉ có thể lo lắng không yên trong lòng.

Mãi đến tối muộn, Sở Vân Dung mới về, vẻ mặt mệt mỏi.

“Hi Đồng sao rồi?” Thẩm lão gia hỏi.

“Bác sĩ nói chân phải con bé bị gãy, ngoài ra không có gì đáng ngại. Chỉ là buổi biểu diễn của Đồng Đồng sắp đến rồi, nay lại gặp phải chuyện này, chắc chắn không thể tham gia biểu diễn được nữa, tinh thần con bé hơi sa sút.”

Dù gì cũng là cơ hội khó khăn lắm mới có được, mặc dù Thẩm Hi Đồng cũng có chút tiếng tăm trong giới, nhưng những cơ hội như thế này lại rất quý giá đối với cô ta.

Sở Vân Dung dứt lời, nhìn thấy Thẩm Thanh Lan đang yên lặng ngồi một bên, “Thanh Lan, dù sao thì chuyện hôm nay cũng là con có lỗi trước. Mẹ không cần biết giữa hai chị em có mâu thuẫn hay hiểu lầm gì. Nhưng Đồng Đồng vẫn là chị của con, con đẩy chị ngã là đã sai rồi. Bây giờ chị vì con mà để lỡ mất cơ hội ngàn năm có một, tuy Đồng Đồng nói rằng không trách con, nhưng con không thể không biết điều như vậy được. Ngày mai con đến bệnh viện với mẹ để xin lỗi chị con.”

Lúc này Thẩm Thanh Lan mới ngước mắt lên nhìn mẹ mình, ánh mắt cô lạnh lùng điềm tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào, “Con sẽ không xin lỗi chị ta.”

“Con… Con mắc lỗi lại còn không biết hối cải, dám cãi lại người lớn, bình thường mẹ dạy con như vậy sao?”

Thẩm Thanh Lan khẽ cong môi, không rõ cảm xúc nói, “Con chỉ biết con là đứa trẻ mồ côi, không có cha mẹ, lại càng chẳng có ai dạy dỗ con, rất nhiều người còn gọi con là đứa con hoang không ai cần đến.”

Giọng của Thẩm Thanh Lan rất nhẹ, chỉ là lúc ấy phòng khách hết sức tĩnh lặng, từng câu chữ cô nói đều chạm đến tai của Thẩm lão gia và Sở Vân Dung, khiến nét mặt hai người lập tức trở nên khó coi.

Thẩm Thanh Lan vừa buột miệng nói ra đã biết mình sai rồi. Thấy sắc mặt của ông nội ẩn chứa đôi chút ân hận, cô vốn dĩ không hề muốn ông nội phải đau lòng.

“Được rồi, Vân Dung, ba đã nói rồi, chuyện này chấm dứt tại đây. Hi Đồng đã không thể tham gia biểu diễn được thì cứ để nó ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian. Lan Lan, chẳng phải ngày mai cháu còn có bài kiểm tra cuối kỳ à, hôm nay ngủ sớm chút đi.”

Thẩm lão gia giải quyết dứt khoát, rồi đứng dậy bước lên tầng.

Thẩm Thanh Lan đứng dậy, cũng định đi lên.

“Thanh Lan, mẹ biết trong lòng con vẫn luôn oán trách mẹ. Nếu không phải ngày xưa mẹ không trông chừng con cẩn thận, thì con đã không bị bọn buôn người bắt cóc, chẳng phải chịu khổ đến vậy. Con sẽ luôn được lớn lên trong sự yêu thương của chúng ta, sẽ là thiên kim tiểu thư được biết bao người hâm mộ của Thẩm Gia. Con có thể trách mẹ, nhưng Đồng Đồng vô tội. Con không biết rằng, năm đó để lạc mất con, mẹ gần như phát điên. Nếu không nhờ có Đồng Đồng, e rằng khi gặp lại con, mẹ cũng chỉ còn là một kẻ điên. Mẹ biết từ khi con trở về, mẹ quả thực có thiên vị Đồng Đồng, nhưng mẹ cũng không còn cách nào khác. Nếu khi con trở về, mẹ lại thiên vị con hơn, như vậy người ngoài sẽ nghĩ thế nào về mẹ, về Thẩm gia chúng ta đây?”

Sở Vân Dung nói xong mà mắt đỏ hoe. Trong chuyện này, người chịu uất ức không chỉ mình con. Thẩm Thanh Lan, mẹ còn uất ức hơn con. Mất đi đứa con gái ruột thịt, chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, ai có thể thấu hiểu nỗi đau của mẹ?

Thẩm Thanh Lan dừng bước, đôi mắt xinh đẹp khẽ chớp chớp, “Mẹ nghĩ nhiều rồi, con chưa từng oán hận mẹ.”

“Không, con hận mẹ, con hận mẹ đã lạc mất con, hận mẹ đã không tìm kiếm con, hận mẹ đối xử với Đồng Đồng tốt hơn con. Con còn hận Đồng Đồng đã cướp mất tất cả mọi thứ vốn dĩ thuộc về con.” Sở Vân Dung tố cáo từng lời.

Đáy mắt Thẩm Thanh Lan chợt thoáng qua một cảm xúc kỳ lạ, cô không hề quay lại, “Mẹ cho rằng thế nào thì là như thế, nếu chuyện đó có thể giúp mẹ vui lên đôi chút.”

Thẩm Thanh Lan không muốn tranh cãi với Sở Vân Dung.

Sở Vân Dung lại như bị kích thích, thoắt cái đã lao tới trước mặt Thẩm Thanh Lan, nhìn cô với ánh mắt đầy tức giận, “Lại còn thế nữa, Thẩm Thanh Lan, con lại trưng ra vẻ mặt như vậy, con cảm thấy mẹ vĩnh viễn nợ con đúng không? Bởi vậy cho dù mẹ có muốn bù đắp cho con, con cũng nhất định không chấp nhận.”

Thẩm Thanh Lan nhìn thái độ hơi mất kiểm soát của Sở Vân Dung, cô chau mày, “Con không hề nghĩ như vậy.”

“Không phải. Con nghĩ vậy.”

“Thanh Lan, lỗi sai của mẹ là do mẹ mà ra, con đừng trút giận lên Đồng Đồng. Con không vừa lòng điều gì đều có thể nói thẳng với mẹ, mẹ sẽ cố hết sức bù đắp cho con, nhưng Đồng Đồng không làm gì sai, ngày mai con hãy cùng mẹ đi xin lỗi chị, được không?” Sở Vân Dung hạ giọng.

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan xen lẫn chút lạnh lùng, “Con nói rồi, con sẽ không xin lỗi chị ta.”

Sở Vân Dung bỗng giơ cao tay.

“Sao, vẫn muốn tát con thêm một cái nữa?” Thẩm Thanh Lan nhìn thẳng vào mắt Sở Vân Dung, đứng thẳng lưng.

Sở Vân Dung lùi lại hai bước, nhìn chằm chằm vào má trái Thẩm Thanh Lan. Ở đó, dấu vết của năm đầu ngón tay vẫn in hằn, rõ từng ngón, chẳng hề mờ hơn lúc chiều chút nào.

“Thanh Lan, mẹ… mẹ không cố ý.” Mắt Sở Vân Dung đỏ hoe, đưa tay ra, muốn chạm nhẹ vào vết thương trên mặt Thẩm Thanh Lan.

Thẩm Thanh Lan quay mặt đi tránh né, cánh tay Sở Vân Dung chạm vào khoảng không.

Cô bước qua Sở Vân Dung, đi lên tầng.

Sở Vân Dung đứng nguyên tại chỗ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cánh tay phải. Hôm nay bà đã dùng chính cánh tay này tát đứa con gái mà bà vốn đang nợ rất nhiều.

Bà như đã chịu một cú shock lớn, lê bước đến ngồi sụp xuống ghế sofa.

Trong phòng, Thẩm Thanh Lan vùi đầu vào chăn, buồn bã vô cùng.

Đã sống an nhàn lâu quá rồi, đến cảm xúc của bản thân cũng không thể khống chế được nữa.

Thẩm Thanh Lan tự cười giễu mình, đến bản thân còn không hiểu sự sắc bén lúc nãy đến từ đâu, rõ ràng đã không để tâm nữa rồi mà.

Nếu mấy người kia biết được e rằng sẽ chê cười mình mất, có chút chuyện nhỏ này cũng không giải quyết được, vừa bị người ta hãm hại lại còn bị tát một cái, quả là càng sống càng tụt lùi.

Nghĩ vậy, cô bất chợt nhớ tới Phó Hoành Dật, dù rõ ràng là họ mới chỉ gặp mặt có vài lần mà anh lại có thể kiên định nói “tôi tin em”.

Thẩm Thanh Lan vuốt má, cố làm dịu khuôn mặt đang nóng bừng, nhưng lại quên mất trên đó có vết thương, đau đến nỗi phải kêu nhẹ ra tiếng.