Mật Ngọt Hôn Nhân

Chương 22: Tâm tư bị vạch trần, thẩm hi đồng bối rối



Thẩm Hi Đồng đã xuất viện, nhưng gân cốt bị tổn thương, phải điều dưỡng ba tháng, thạch cao trên chân cũng chưa được tháo ra. Sau khi cô ta trở về, trong nhà lại vui vẻ hơn ít nhiều.

“Thanh Lan, chị con xuất viện rồi. Nó bỏ lỡ buổi biểu diễn kia vì con, bây giờ tâm trạng rất suy sụp, mẹ hy vọng con có thể nhường nhịn chị con nhiều hơn, đừng chọc giận chị con nữa.” Sở Vân Dung kéo Thẩm Thanh Lan qua căn dặn.

Thẩm Thanh Lan nhìn Sở Vân Dung, ánh mắt tĩnh mịch. Sở Vân Dung bị nhìn vậy liền hơi mất tự nhiên, nghiêng đầu đi không muốn đối mặt với con gái.

“Người khác không động đến con thì con sẽ không bao giờ chủ động làm gì họ.” Nói xong, cô cũng không thèm nhìn Sở Vân Dung mà quay đi ngay.

“Bà nội, một tháng qua cháu vẫn ở trong bệnh viện, không tài nào về thăm bà được, cháu xin lỗi.” Trong phòng Thẩm lão thái, Thẩm Hi Đồng đang ngồi trên xe lăn.

Thẩm lão thái nhìn thoáng qua chân của Thẩm Hi Đồng, vì đang bó thạch cao nên không nhìn được vết thương thế nào, “Chân sao rồi?”

Thẩm Hi Đồng cười với vẻ xấu hổ, “Bác sĩ nói hồi phục rất nhanh ạ, nửa tháng nữa là có thể tháo thạch cao ra, sau đó chỉ cần chú ý điều dưỡng thật tốt, đừng bị thương lại thì sẽ không sao ạ.”

“Vậy là tốt rồi, tối nay bảo chị Tống hầm cho cháu một chút canh xương, cháu uống nhiều vào.” Vẻ mặt Thẩm lão thái yêu thương, xưa nay bà vẫn luôn đối xử với con cháu rất tốt.

“Cảm ơn bà nội. Có điều...” Thẩm Hi Đồng nhìn Thẩm lão thái, muốn nói lại thôi.

“Sao vậy?”

“Bà nội, cháu biết bởi vì chuyện của cháu nên mẹ vẫn oán trách Thanh Lan. Cháu đã giải thích với mẹ rằng không phải em ấy cố ý làm thế, là tự cháu không cẩn thận, đứng không vững. Cháu đã khuyên mẹ rất nhiều lần, là đừng trách cứ em ấy. Dù sao cháu cũng đã thật sự cướp mất tình thương của mẹ dành cho em ấy, em ấy trách cháu cũng phải. Bà nội, bà giải thích với mẹ cháu một chút được không, để mẹ đừng trách em ấy nữa ạ.”

Thẩm Hi Đồng nói rất chân thành, mắt cụp xuống, vẻ mặt khổ sở, nhưng cô ta lại không chú ý đến nụ cười trên mặt Thẩm lão thái đang dần dần biến mất.

“Hi Đồng, từ lúc chín tuổi cháu đã đến nhà ta phải không?” Thẩm lão thái không nhận lời Thẩm Hi Đồng, mà lại như vô tình hỏi thăm.

Lòng Thẩm Hi Đồng căng thẳng. Cô luống cuống ngước lên nhìn, đối diện với ánh mắt hiền hòa của Thẩm lão thái, cô bèn từ từ bình tĩnh lại, “Đúng ạ, cháu vẫn nhớ rõ lần đầu tiên tới căn nhà này, bà nội còn mua cho cháu rất nhiều quần áo mới nữa.”

“Lúc đó mẹ cháu đang suy sụp vì việc Lan Lan mất tích, ba cháu vì mẹ cháu nên nhận nuôi cháu từ trong trại trẻ mồ côi. Thật ra lúc đó bà và ông nội không đồng ý làm vậy. Thế nhưng ba cháu cứ kiên quyết, sau đó thấy cháu cũng thật sự ngoan ngoãn, vì vậy ông bà mới chấp nhận.”

Thẩm Hi Đồng cắn môi, “Bà nội, cháu...”

Thẩm lão thái xua tay, ý bảo Thẩm Hi Đồng không cần nói, “Đến giờ, bất kể là ba hay mẹ cháu, bọn họ đều thật sự coi cháu như con gái ruột, thậm chí người ngoài cũng nói cháu là con cháu nhà họ Thẩm. Chúng ta tự nhận bao năm qua chưa từng bạc đãi cháu, có phải thế không?”

Thẩm Hi Đồng cụp mắt xuống, gật đầu nói, “Vâng, mọi người trong nhà đều đối xử với cháu rất tốt, cháu cũng rất yêu ngôi nhà này.”

“Sau này Lan Lan trở về, bà thừa nhận, quả thật bà và ông nội cháu có thiên vị Lan Lan. Dù sao nó cũng là cháu gái ruột của ông bà, còn là đứa cháu ruột ông bà đã mắc nợ bao nhiêu năm. Thế nhưng ba cháu vẫn đối xử bình đẳng với hai cháu, chứ chưa nói đến mẹ cháu, nó thiên vị cháu, lơ là Lan Lan. Ở cái nhà này, chỉ cần là người có mắt thì đều có thể nhìn ra được.”

“Cháu biết, cháu cũng từng khuyên mẹ nên đối xử với em ấy tốt hơn, chỉ là mẹ...” Thẩm Hi Đồng hơi tủi thân, đáp.

“Tạm thời không nói đến việc mẹ cháu. Bây giờ ở trong căn phòng này chỉ có hai chúng ta, cháu nói thật với bà một câu, Lan Lan đẩy cháu xuống cầu thang thật sao?”

Thẩm Hi Đồng ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt như nhìn thấu hết mọi chuyện của Thẩm lão thái, trong mắt cô chợt hiện vẻ hoảng loạn, “Không phải ạ, là tự cháu không cẩn thận...”

“Đừng lấy cái vỏ bọc bề ngoài này của cháu làm lý do lừa gạt bà. Bà đã sống hơn tám mươi tuổi, có sóng to gió lớn gì chưa gặp. Cháu cho rằng bà không biết những tâm tư nhỏ nhen kia của cháu sao? Bà đã hỏi chị Tống rồi, mấy ngày nay trong thành phố có tin đồn rằng nhà họ Phó có ý định chọn Lan Lan làm cháu dâu nhà họ, mà cháu lại thích thằng bé Hành Dật kia đúng không?”

Thẩm Hi Đồng không ngờ bí mật nhỏ bé mà mình che đậy lại bị Thẩm lão thái nhìn thấu, còn bị lôi ra, nên khó tránh khỏi hơi bối rối, “Bà nội, không phải đâu!”

“Cho dù có hay không, hôm nay bà cũng nói cho cháu biết, đừng nên có những ý đồ không nên có. Cháu thích Phó Hoành Dật, cháu có thể quang minh chính đại cạnh tranh, bà nội chắc chắn không có ý kiến gì. Nhưng nếu như cháu muốn động đến Lan Lan, e rằng nhà họ Thẩm ta sẽ không tha cho cháu đâu.”

Thẩm Hi Đồng hoảng sợ, nhìn Thẩm lão thái với vẻ không dám tin, hốt hoảng giải thích, “Bà nội, cháu không như thế thật mà. “

“Hi Đồng, bà nội biết cháu thông minh, thế nhưng đừng nên nghĩ rằng ai cũng là kẻ ngu. Mẹ cháu hết lòng thiên vị cháu, nên cháu nói gì cũng tin, nhưng mọi người không như thế. Mọi người hiểu rõ tính tình Lan Lan hơn cháu. Nếu như nó thật sự ghen tị vì mẹ thiên vị cháu, thì trái lại bà còn thấy mừng hơn.” Như vậy ít nhất còn cho thấy con bé thật sự coi mình là một phần của nhà họ Thẩm.

“Chuyện hôm đó, bà cũng không quan tâm là cháu cố ý hay không cẩn thận mà ngã. Bà cũng sẽ xem là cháu không cẩn thận. Có điều nếu sau này để bà nghe được những lời như Lan Lan ghen tị với cháu, thì cháu đừng mong dễ dàng như vậy. Mẹ cháu sẽ giúp cháu, nhưng ở cái nhà này còn chưa tới lượt mẹ cháu làm chủ đâu. Cho dù bà có chết thì cũng vẫn còn ông nội cháu.” Lời nói này của Thẩm lão thái rất nghiêm khắc, có thể nói là hoàn toàn không chừa cho Thẩm Hi Đồng chút mặt mũi nào.

Nếu đổi lại là trước kia, có lẽ bà sẽ không cần làm đến mức này, nhưng bây giờ bà không còn nhiều thời gian nữa. Những ngày có thể che chở cho Thẩm Thanh Lan cũng càng lúc càng ít, vì thế bà buộc phải làm như vậy.

Tuy rằng thường ngày bà luôn hiền hậu. Thế nhưng dù sao bà cũng đã cùng Thẩm lão gia đi qua bao năm thăng trầm, kinh nghiệm từng trải đã quá nhiều, cho nên trái tim cũng trở nên cứng rắn. Về mặt này, sao Thẩm Hi Đồng có thể là đối thủ của bà được. Bà chỉ mới nói mấy câu đã khiến cho Thẩm Hi Đồng hoàn toàn tổn thương.

Thẩm Hi Đồng vô cùng bối rối, từ khi đến nhà họ Thẩm, chưa từng có ai nói những lời nghiêm khắc như vậy với cô ta, nên đã khiến cô ta quên mất rằng mình chỉ là con nuôi của họ. Ở cái nhà này, cô ta không có quan hệ máu mủ với bất kỳ ai cả, bọn họ có thể nâng cô ta lên, thì tất nhiên cũng có thể đạp cô ta xuống. Đây là lần đầu tiên cô ta nhận thức rõ ràng rằng, ở nơi này, bản thân cô ta không hề có chút vốn liếng nào để mà buông thả. Thứ duy nhất cô có thể dựa vào chỉ là sự yêu thương của Sở Vân Dung dành cho mình. Thế nhưng nói cho cùng, Sở Vân Dung cũng không phải là mẹ đẻ của cô ta, tình thương này có thể duy trì đến khi nào, có ai nói chắc được đâu?

Cô ta hồn bay phách lạc rời khỏi phòng của Thẩm lão thái, lại chạm mặt Thẩm Thanh Lan đang định tới thăm bà. Nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt của cô, Thẩm Hi Đồng cắn môi dưới của mình, mạnh đến nỗi hằn cả dấu.