Người Thừa Kế Hào Môn

Chương 2192: Vào sơn động



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Nếu như cô có năng lực chạy khỏi tay tôi thì cô cứ chạy đi.



Trần Bình lẩm bẩm, ánh mắt hoàn toàn không thèm để ý đến.

Với chuyện Tần Dao có đi hay không thì Trần Bình cũng không quá quan tâm cho lắm.

Một người che giấu thực lực mạnh mẽ lại còn ở bên cạnh mình, Trần Bình đúng là có hơi lo lắng.

Bây giờ Tần Dao chạy thì trái lại Trần Bình lại yên tâm hơn.

Chỉ sợ là Tần Dao vẫn giấu diếm không bạo phát thực lực của mình.

“Mong chờ lần gặp mặt tiếp theo.



Trần Bình khẽ cười một tiếng, sau đó Trần Bình trực tiếp để ấn ký Kỳ Lân phá hủy khế ước trong đầu mình không còn một mảnh.

Điêu này cũng đồng nghĩa với việc từ giờ trở đi, Trần Bình sẽ không còn khống chế bất cứ ai.

Mà trong lúc đó những thủ hạ bị ký khế ước như Thanh Tà, Trần Hiên, Phó Vân Sơn, Tiêu Trạch, khế ước cũng đã biến mất sạch sẽ.

Tất cả bọn họ đều tự do.

Cùng lúc đó Tần Dao ở sa mạc đã nhận ra hành động của Trần Bình, ánh mắt không khỏi hiện lên nụ cười thản nhiên.

“Đúng thật là quyết đoán.



“Chẳng qua không biết sau khi anh biết được sự thật thì có hối hận không.



Nghĩ vậy Tần Dao lắc đầu cười, sau đó lại khoanh chân ngôi trêи mặt đất.

Sa mạc xung quanh nhất thời dâng lên, hình thành những cây cột to lớn, sau đó chậm rãi biến thành đá tạo thành một trận pháp vây quanh Tần Dao.

Bên kia Trần Bình đứng dưới vách núi, ánh mắt hiện lên cảm xúc nghi ngờ.

Mà ngụy thánh bên người anh nhìn đi nhìn lại mấy lần sau đó chắc chắn: “Điện chủ, chính là chỗ này, chắc là trận pháp, tôi cảm nhận được hơi thở của trận pháp.



“Nhưng mà người bố trí trận pháp này là người vô cùng cao minh, trận pháp này không phải có thể dễ dàng phá vỡ.



“Chắc là phải cần một số thứ đặc biệt mới có thể mở được.



Gã ngụy thánh kia nhìn về phía Trần Bình với ánh mắt vô cùng tôn kính.

Trần Bình nghe vậy thì gật đầu, thoáng suy tư một lúc sau đó lấy kiếm Thương Long ra.

Sau đó Trần Bình trực tiếp đâm kiếm thương long về phía mặt tường trước mặt.

Nhưng điều kỳ lạ chính là, kiếm Thương Long kia không thể nào đâm vào trong vách tường, điều này khiến cho Trần Bình có hơi kinh ngạc.

Mẹ minh đã tạo ra trận pháp, theo lý mà nói thì có thể dùng kiếm Thương Long phá được trận pháp mới đúng.

“Không lẽ là dùng máu của mình?”

Trần Bình nhíu mày một cái, sau khi suy nghĩ một lúc thì cất thanh kiếm Thương Long lại, sau đó châm vào trêи ngón tay một cái, trêи tay bỗng xuất hiện một vết thương, máu đỏ chảy ra tạo thành một giọt máu.

Trần Bình đưa ngón tay của mình đè lên vách đá, máu tươi nhất thời hòa vào trong trận pháp.

Trần Bình chờ một lát, sau đó vách núi kia vẫn không hề nhúc nhích gì, Trần Bình nhất thời sững sờ tại chỗ.

Người Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào MônNgười Thừa K Hào Môn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.