Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Chương 24: Về Nhà mẹ!



Âu Dương Vô Thần liếc mắt nhìn sang, thấy biểu hiện của cô, không ngạc nhiên lắm, chỉ chớp mắt, hỏi tiếp:

- Có gì mà phải ngạc nhiên như vậy?

Âu Dương Thiên Thiên: "...."

Chời má, ngạc nhiên chứ anh, ngạc nhiên đến sặc nè, không thấy hả?

Hôm nay gặp anh, nói chuyện với anh nhiều hơn mọi lần là đã bất ngờ lắm rồi biết không vậy? Còn đi chung xe, tới chung nơi nữa. Từ khi nào con đường ngược lối hai ta đột nhiên lại đi chung vậy?

Vẫn cứ có cảm giác sai sai ở đâu đó...

Âu Dương Thiên Thiên cười gượng, đáp:

- Không, không ngạc nhiên. Anh hai nói có việc thì chính là có việc! =))

Dứt lời, cô quay mặt sang chỗ khác, không nhìn cũng không tiếp thêm chuyện với Âu Dương Vô Thần nữa.

Từng giờ từng phút trôi qua, không khí trong xe càng trở nên ngột ngạt. Âu Dương Thiên Thiên vẫn giữ nguyên tư thế quay mặt về phía cửa sổ, đôi lúc cô cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông bên cạnh, nhưng nhất quyết không quay đầu nhìn lại, tránh phát sinh thêm bất ngờ phiền phức nào nữa.

Chiếc xe dừng trước cổng Đường gia, Âu Dương Thiên Thiên muốn nhanh chóng đi xuống, thế nhưng người tài xế và cả Âu Dương Vô Thần ngồi bên cạnh lại không có ý đó, vô tình khiến cô bối rối.

Hơi liếc mắt nhìn sang kính chiếu hậu, Âu Dương Thiên Thiên thấy cần cổ cao cùng yết hầu của Âu Dương Vô Thần đang quay mặt về bên kia. Cô hướng mắt lên thêm tí nữa, tính nhìn biểu cảm của anh, chợt, cổ Âu Dương Vô Thần chuyển động, quay sang nhìn vào kính chiếu hậu phía trước.

Hai ánh mắt bắt gặp, làm Âu Dương Thiên Thiên bối rối, cô ngay lập tức cúi đầu, né tránh tầm nhìn của anh, nhỏ giọng lên tiếng:

- Anh hai, anh... không phải nói đến Đường gia có việc sao? Vậy, tại sao không xuống xe?

Âu Dương Vô Thần chớp mắt, lạnh nhạt trả lời:

- Có việc bên ngoài Đường gia, không vào trong!

"...."

Lại thêm một lần khó hiểu mới -.-

Âu Dương Thiên Thiên máy móc gật đầu, đảo mắt 1 lượt, liền nói:

- Thế thì, anh làm việc của anh đi nhé, em... vào trong đây!

Dứt lời, cô chậm rãi xoay người, đưa tay lên cầm lấy nắm cửa xe, cẩn thận mở ra. Thật may là cửa mở khóa, khiến cô dễ dàng đi ra ngoài.

Quá trình xuống xe không bị gián đoạn gì, làm Âu Dương Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm, tạm thời bỏ qua chuyện của Âu Dương Vô Thần, cô vuốt tóc, ngẩng cao đầu nhìn Đường gia, rồi nhấc chân đi vào.

Sau khi xác nhận khuôn mặt vào chiếc chuông trước cổng, cô được mở cho vào bên trong. Lúc đi đến cửa sảnh, đột nhiên 1 quả chuối bay vèo về phía cô. À không, nói 1 quả chuối thì đầy đủ quá, phải nói là... 1 cái vỏ chuối thì đúng hơn.

Âu Dương Thiên Thiên nhíu mày, từ lúc bước vào, không thấy người hầu đón tiếp cô đã cảm thấy lạ rồi. Nơi này ít nhiều cũng là nhà giàu có, xuất thân dòng dõi, nhưng không có nỗi 1 kẻ hầu đón tiếp cô khi cô về, là cố ý hay sao đây? Bây giờ còn vứt vỏ chuối lung tung như vậy?

Trong lúc cô đang suy nghĩ, vỏ chuối vẫn lần lượt bay tới, nằm rải rác trước cửa chính nhà Đường gia.

Âu Dương Thiên Thiên nghiêng đầu, cô hơi cúi người, nhặt lên một cái vỏ chuối, sau đó đi vào trong.

Tiến gần đến chiếc ghế sofa, cô thấy một cậu bé tầm 9 10 tuổi, đang ngồi ăn một nải chuối to trước mặt, ruột chuối đương nhiên đã cho vào miệng hết, nhưng vỏ chuối.. thì chính là bị cậu vứt hết ra ngoài...